Monday, December 30, 2013

Thụy Sĩ

Có những cảm giác đặc biệt khi đến nơi đây. Có lẽ, cần phải hung phấn hơn với việc chụp ảnh để giữ lại những khoảng khắc đáng nhớ của mình cùng bạn bè.
---
Basel Thụy SĨ chào đón bằng hai anh cảnh sát to gấp đôi HIệp, hơn một tiếng chờ đợi trên xe bus để các anh kiểm tra hộ chiếu, vi sa, thẻ cư trú của các loại dân ngoại lai tây tàu á âu phi đủ cả hám của rẻ đi bus đêm. Và rồi chiếc balo đỏ than yêu của mình được bưng lên bởi một khuôn mặt khó đăm đăm “Balo của ai đây? Trong balo có gì??” Chẳng có gì nhiều, vài ba bộ quần áo rét, một đôi giầy và mấy thứ dây cắm loằng ngoằng. “Thế có drug không?”Anh cảnh sát bụng phệ gẩy ra một cái túi màu đỏ, bên trong là đồ lót! Rồi lại gẩy ra một cái túi màu vàng, đưa lên mũi ngửi mặt nhăn nhó, kiểu “cái này khả nghi đây”. Mở ra thì là đồ bơi hai mảnh cùng với cái mùi clo đặc trưng của bể bơi. OK, that’s too bad! Các anh cũng không lịch sự lắm khi nhét vội nhét vàng đống đồ vào làm đôi boot than yêu bị méo mó, rồi lại quẳng đấy cho con bé lọ mọ vứt vào cốp xe.

Tổng cộng là hai tiếng muộn hơn so với dự kiến, không sao, bụng đói cồn cào, lên tàu vừa hé mắt nhìn cảnh vật được một lúc là lăn ra ngủ. Rồi, cuối cùng mình cũng được gặp bạn, sau cái ôm thật chặt, mình thấy bạn với mái tóc ngắn có vẻ xinh đẹp hơn tí chút so với 1 năm rưỡi trước.

Có lẽ chuyến đi này sẽ rất nhẹ nhàng. Có thời gian để thong dong quanh Bern đi qua những con hẻm rồi vòng qua một chợ Noel chuyên đồ thủ công. Cảm nhận chung là tinh tế vào local hơn so với 3 cái chợ kia. Mình thích!

Mọi thứ đến thật ngẫu nhiên. 22/12 là ngày đông chí, mình lẽo đẽo theo bạn đến nhà chị đồng nghiệp của bạn để tham gia một kiểu nghi thức có thời trung cổ. Ngày đông chí, ngày ngắn nhất trong năm đồng thời đánh giấu sự chuyển giao của thời tiết, của thiên nhiên. Đây là sự khác biệt giữa Á và Âu. Châu Âu lấy mặt trời làm tâm điểm của thiên nhiên trong khi Châu Á lại coi Mặt Trăng là điểm tựa của mọi hiện tượng. Giữa cái giá lạnh 0 độ, các bạn được phục vụ món súp bí đỏ đặc biệt với bánh mì tự làm và trà gừng. Không có điện, chỉ có ánh nên leo lét. Rồi lửa được đốt lên, mọi người quay quần (đứng) xung quanh đống lửa cùng trò chuyện và thưởng thức cái ấm nóng của bát súp. Sau khi cái bụng đã ấm, cả trẻ con lẫn người lớn được phát cho những mẩu giấy và bút để ghi lại những điều không tốt mình đã làm trong năm qua, những điều chưa như ý và những thứ mình muốn từ bỏ trong năm tới để hoàn thiện bản than. Viết một cách chân thành, cầu nguyện và đốt những điều xấu đó để mình có một năm may mắn. Sau đó, một miếng vỏ ốc to đựng thảo dược khô được bưng ra. Đốt nó lên, và miếng vỏ ốc được trao cho từng người để tẩy sạch bản than với làn khói nhẹ đó (thực ra mình tự nhiên nhớ đến đêm trông bánh chưng và sang được tắm lá mùi của nhà mình). Đêm kết thúc bằng ba bản ghita lãng mạn từ một người chồng đã có bốn đứa con. Nhẹ nhàng, ý nghĩa… dù lạnh đến tê chân vì bên dưới chân mình là băng L

Những người thích di chuyển có thể thấy nhàm chán, nhưng mình tìm thấy trong những khoảng khắc bất động thật nhiều ý nghĩa. Chỉ quan sát, rồi lắng nghe mọi người nói chuyện (tiếng Swiss-german nên anh cũng cóc hiểu gì) nhưng đó cũng là cách giúp mình hiểu cách sống của mọi người.

À, mình thích những ngôi nhà, nhỏ, cũ, bằng gỗ nhưng ấm vô cùng. Nhà của bạn thì kiểu căn hộ tập thể, nhưng nó vẫn thật đặc biệt với cách bài trí. Đi lướt qua nhà, mình có thể thấy được nhiều khoảng khắc đặc biệt trong cuộc đời của bạn. Mình thích cái cảm giác sang thức dậy, tiếng nhạc khe khẽ, lướt qua cửa sổ thấy sương mù giăng giăng dưới thung lung, thích cái ánh sang của nến lung linh ở  góc nhà, cái mùi thơm của bánh mì và mùi ngậy của sữa. Rồi, ngôi nhà tối nay cũng thật đặc biệt, đậm chất châu Phi. Thế nhưng, mình lại được thưởng thức phở bò của một người phụ nữ gốc Việt đời thứ ba và được nếm mon nem của người đồng nghiệp tình cờ công tác qua. Thật tình cờ và thật bất ngờ. Câu chuyện quanh bàn ăn, chuyển từ phụ nữ và ẩm thực Việt Nam đến con người và cuộc sống ở Châu Phi. Những câu chuyện của những con người từng trải luôn thực sự cuốn hút. Lần đầu tiên mình biết đến nguồn gốc của từ phở thong qua hai người bạn già Thụy Sĩ- lame quá thể luôn!!!

Sẽ nhớ… buổi chiều nắng vàng rực rõ, lái xe trên highway thênh thang cả tiếng đồng hồ để thưởng thức một bữa trà với bánh quy. Usina và bạn trai, những kỉ niệm về Việt Nam, những món ăn và địa điểm lại được nhắc tới. Căn phòng trắng muốt, lung linh ánh nến, giọng hát của Norah Jone nhè nhẹ vọng ra. Hình như ở đây ai cũng thích trang trí bàn ăn. Mọi thứ đều được sắp xếp bày biện một cách tỉ mẩn. Nghĩ rằng chỉ đơn giản là uống trà chứ đâu có ngờ lại được tiếp đón nồng hậu đến thế.

Tiếp tục chuyến đi, sau hơn 2 tiếng lái xe cuối cùng cũng đến nhà bạn. Lại là ấn tượng nữa… căn nhà gỗ nhỏ với ánh đèn lung linh ngoài cửa sổ. Có lẽ mình sẽ còn quay trở lại gia đình này để gặp những con người siêu dễ thương này (bác Ruth, và..) Căn nhà tràn ngập ánh nến, cừu và cú J Có lẽ Việt Nam ta sẽ còn kém xa, còn kém xa rất nhiều về giáo dục. Ngồi ở nhà bạn, ngắm những thứ trang trí trong nhà, tất cả đều do các thành viên trong gia đình tự làm, từ đồ gỗ, thêu, len đến sắt, vẽ. Dường như cái gì các bạn cũng biết vậy, trong khi đó trẻ con ta thì chỉ như những cục bột được nhồi chữ vào đầu. Rồi, những trò chơi lành mạnh chỉ đơn thuần để giải trí và gắn kết mọi người (Haligali, memory, glirento). Nhà mình cũng chơi card, sao không cái nào vui vẻ hơn mà chỉ có ăn tiền??? thực sự là xuống dốc về văn hóa.

Sẽ nhớ… những món ăn mà bác nấu, Fondue Chinoise, bánh mì tươi, fondue. Mọi thứ đều từ nhà ra, mọi thứ đều tươi ngon và chất lượng. Sẽ nhớ… đàn cừu kêu gào vì đói, 4 bạn mèo lười biếng chỉ ve vẩy đuôi, christop hôi hám, hơn 70 bạn bò sữa đáng yêu. Ôi cái gia đình đó, nông dân quá, tất cả đều chăm chỉ và yêu thương động vậ

Gì nữa, ấn tượng với câu chuyện triết lý của anh rể: khởi nghiệp bằng với cái bình cổ bán ở chợ trời. 200 euro đầu tiên để dẫn được cả nhà đi ăn tiệm đã là động lực để đến bây giờ có cả một cửa hang. “hãy cứ làm mọi thứ thật nghiêm túc, làm thứ mình thích, rồi thành quả sẽ đến”.


Aaa, rồi trượt tuyết, rồi đi leo núi tuyết, huhuhu, còn gì tuyệt vời hơn.

Thursday, December 12, 2013

Thư gửi bố mẹ

Bố mẹ yêu quí,
Bình thường con ít khổ thổ lộ, nên phải tranh thủ lúc viết thư để nịnh nọt, nói ngọt một tí cho dễ. Con đang tranh thủ viết thư cho bố mẹ trong lúc chờ sinh nhật.

Bố mẹ yên tâm nhé, con bên này sống tốt, ăn ngủ tốt, học hành tốt và chơi cũng rất tốt J Con có nhiều bạn, cả bạn Việt Nam và các bạn nước ngoài. Sinh nhật chắc cũng không tổ chức gì. Tối mai con sẽ phải học đến 9h, có thể sau đó đi uống bia với các bạn.

Sinh nhật năm nay là một sinh nhật đặc biệt, khác rất nhiều so với những sinh nhật khác vì năm nay con không ở Việt Nam mà lại ở cái xứ sở lạnh lẽo này. Một năm này đối với con là rất quan trọng, nó không chỉ cho con kiến thức mà còn là cơ hội để con được giao lưu với bạn bè, mở mang tầm mắt, được thoát khỏi (ngắn hạn thôi) cái vòng tròn lo toan của cuộc sống mà gia đình và xã hội chuẩn bị quàng vào đầu (ra trường, đi làm, cưới chồng, tã, bỉm), được sống và làm những gì mình muốn. Bố mẹ nói, cứ cưới đi, cứ ổn định gia đình đi rồi làm gì thì làm. Nhưng, bố mẹ đều biết… là tuổi thanh niên chỉ có một lần trong đời, cái cảm giác lúc son rỗi sẽ rất khác cái cảm giác lúc có những ràng buộc và trách nhiệm quanh mình. Con đang sống những năm tháng tuyệt vời của tuổi thanh xuân đấy đây. Và con sẽ cố gắng để tuổi thanh niên của con thật ý nghĩa và sống động. Mỗi người có một lựa chọn, một mục tiêu riêng của mình, và con cũng đang đi theo cái con đã chọn, cái làm cho con hạnh phúc. Bố mẹ hãy cứ yên tâm là con gái của bố mẹ đang rất hạnh phúc J


Sang bên này con học được nhiều điều. Học từ những cái nhỏ trong cách ứng xử giữa người với người đến những cái to tát mà các bác trong chính phủ hay bàn. Du học thường làm người ta tự lập. Với con, xa nhà đã 8 năm nên việc sang đây cũng chỉ là đi xa them một chút nữa, nên con vẫn xoay sở tốt.



Những cái con đang học bây giờ đều lien quan đến những việc trong các tổ chức phi chính phủ mà con đã làm trước đây. Những công việc như thế này thường vất vả, không ổn định, đi lại nhiều, nhưng bù lại, nó tạo điều kiện để con người được phát triển, được sống một cách “nhân văn” (theo con hiểu), vì thế nên con rất thích và muốn đi theo nó.

Nhìn lại những gì đã làm từ hồi ra trường, có lẽ… con cũng không có một công việc tốt lắm, chưa để được nhiều tiền tiết kiệm, nhưng những cái con được trải nghiệm, những người con đã gặp và những nơi con đã đi qua là những thứ mà con thấy vô cùng tự hào. Mọi thứ đến đều thật ngẫu nhiên. Con đâu có nghĩ sẽ được đến Áo. Sau nước Áo, con cũng không nghĩ sẽ được đặt chân đến Châu Phi, rồi lại về Hà Lan. Và sau 2 năm, con lại được chuẩn bị vali cho một chuyến đi dài trở lại trời Âu. Sẽ là một chuyến đi thú vị đối với con, và biết đâu, sẽ còn nhiều chuyến đi như thế trong tương lai?


Bố mẹ yên tâm là con gái bố mẹ rất mạnh mẽ. Con gái bố mẹ có thể chạy xe máy vòng quanh Hà Giang, rồi thậm chí chạy xe máy ròng rã vào tận Cà Mau (hehe, cái này con không dám kể vì sợ bố mẹ mắng) thì việc tự lập ở đây cũng chỉ là một phép thử mới với con thôi.

Thôi, con dừng thư ở đây nhé.Chúc mừng sin nhật con! Và chúc bố mẹ của con thật mạnh khỏe.

Thursday, November 7, 2013

Tháng thứ 2

Gần tròn 2 tháng ở cái xứ sở này rồi, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Nhiều khi mình thấy ngộp với khối lượng công việc, với đống bài tập và tài liệu phải đọc. Những ngày đầu trên lớp, mắt cứ hoa đi, và tai như cứ ù đi với những lời nói của thầy giáo. Đã từng tự nhủ rằng mình sẽ tích cực tham gia thảo luận trong lớp cùng các bạn, đã từng tự tin rằng những kinh nghiệm có được trong công việc của mình sẽ giúp mình chia sẻ dễ dàng hơn với các bạn. Nhưng… đúng là mình bị ngộp, bị choáng với những kiến thức, kinh nghiệm và tư duy phân tích logic của các bạn. Mọi thứ đều được đào sâu nhất có thể, không có chuyện hời hợt, qua loa với những câu giải thích L. Cùng là một vấn đề giản đơn mà sao các bạn ý nghĩ sâu thế??? Bài tập đầu tiên đã được nộp, bài thi đầu tiên đã làm, vẫn còn một con đường dài phía trước nhưng nhìn chung mình đã có chút tiến bộ với cái đầu của mình. Thôi thì đành trâu chó vậy, mình không thong minh, kiến thức không có nhiều thì đành phải lê đít ở thư viên vậy. Về nhà sẽ chỉ tổ làm mình them lười biếng mà thôi.

Mình đã sốc trước thái độ của các bạn về chuyện treating trong thi cử, trong làm bài. Đối với mình, mình còn không nghĩ đó là treating. Những điều đó, làm sao có thể đưa về Việt Nam? Làm sao để thái độ của mọi người về chuyện học hành thi cử thay đổi? Chúng ta cần gì khi đến trường? kiến thức hay điểm số? Tại sao lại có cả một xã hội ảo mộng với những con số đến vậy? Từ trẻ con đến người lớn, ai cũng coi chuyện đó là một chuyện bình thường. Thế mà chỉ một câu hỏi trong giờ thi cũng làm các bạn thắc mắc!! Chắc phải mất vài thế hệ nữa mới có thể củng cố được, khi mà cái thái độ đó đã ăn vào máu mỗi người rồi.

Mình đang cố gắng tận hưởng những khoảng khắc này. Những khoảng khắc của tự do, của sự khám phá, của giao lưu. Mỗi tối đi học về, đạp xe trong cái giá rét của mùa đông, mình vẫn cố gắng để đi thật chậm, hít hà cái không khí này, để cho cái lạnh thấm vào da, lặng nghe một bản nhạc. Cái sự bình an và chậm rãi đó, mình sẽ không thể có được ở Hà Nội.  Chỉ đôi khi thấy cô đơn, chứ không bao giờ thấy buồn, vì có quá nhiều thứ để mình làm trong cái thế giới này.


Cố gắng lên tôi nhé, mùa đông này còn dài lắm, phải cố gắng giữ ấm, học tốt, chăm tập thể dục và giữ cho mình luôn xinh đẹp J

Thursday, September 12, 2013

Mới

Đã là ngày thứ 3 của mình trên châu Âu, trên đất Bỉ. Cái cảm giác vẫn nguyên vẹn như lần đầu tiên khi mình đến Áo hay Hà Lan, chỉ khác là lần này mình không đi một mình, và mình có 3 cái hành lí nặng trình trịch trên vai. Bỉ chào đón bởi những cơn gió lạnh và mưa dầm dề. Mấy đứa đi cùng rền rĩ, nước Bỉ là thế này ư… tớ chưa thấy ấn tượng gì cả… Cũng phải thôi, làm sao mà có được ấn tượng tốt khi mà người thì lạnh, vai thì mỏi rã rời. Hãy chờ đấy!

Mình thấy hài long với căn phòng của mình, nhỏ xinh, có một khung cửa sổ rộng nhìn ra ngoài…đường chứ không phải ngoài vườn như mình chém trên face. Và chị Nga vui tính, tốt bụng ở dưới tầng một luôn nấu cơm cho mình ăn.

Mình thích cái khung cảnh buổi tối khi tắt hết đèn đi chỉ còn có cái đèn ngủ, thật là ấm cúng. Rồi mỗi sang thức dậy khi đèn đường vẫn còn, mở cửa sổ ra khi để gió lạnh ùa vào, nghe tiếng chuông nhà thờ văng vẳng xa xa và hít hà cái không khí trong lành.

Sẽ cố gắng sống tốt, chăm chỉ, học hành cẩn thận cho một năm thật ý nghĩa.

Cố lên tôi ơi!!!

Monday, September 9, 2013

Lên đường

Đã trên máy bay. Sau 2 năm, mình đã lại được quay trở lại châu Âu. Giấc mơ châu Âu giờ đã thành hiện thực dù chỉ kéo dài 1 năm.

Những giờ phút cuối cùng ở Việt Nam!

Có lẽ mình vẫn là 1 đứa thật tệ, có thể ngọt ngào nhẹ nhàng với người ngoài mà lại không đủ kiên nhẫn với bố mẹ. Nhìn bố mẹ mà thương quá, lặn lội đường xa lên tiễn con. Đúng là nghiệm lại thì cũng chỉ có bố mẹ là luôn bên mình mà thôi.

Vẫn là cái cảnh ồn ào, đông đúc ấy. Những giọt nước mắt, những cái ôm hôn vội vàng ở sân bay. Có người ngào trong số đó sẽ chia tay người yêu khi xa xứ, có người nào đi để tìm chồng, để kiếm cơ hội đổi đời… 
Chỉ còn lại những cái ôm hôn vội vàng rồi ngoảnh mặt ra đi.
Thật may là hôm nay mình không khóc một chút nào!!


Cám ơn tất cả vì những tin nhắn ngọt ngào, những lời chúc ý nghĩa. Mình sẽ cố gắng học hành tử tế, ăn chơi rực rỡ để không phụ long các bạn J


Thursday, August 29, 2013

Chương mở đầu

Tháng 9, tháng của những điều bất ngờ đang đến. Cái cảm giác hồi hộp, lo lắng, vừa mong chờ vừa muốn níu giữ thật là khó chịu, nó lại sắp lên đường rồi... công sức bỏ ra bấy lâu đã được bù đắp.

Mình nên viết gì đó chứ nhỉ!!!