Trong khi ở nhà giờ này đang quay quần bên mâm cơm cúng tất niên, rộn ràng tiếng cười nói, hít hà mùi hương trầm thơm nhè nhè… thì mình đang ngồi kì cạch viết blog.
-------
Vẫn chưa quen lắm khi đánh số năm 2014, mặc dù đã gần hết cả
tháng rồi.
Lại là một ngày cuối tuần nữa trôi qua trong cái căn phòng
nhỏ này, chơi chẳng dám đi, học thì chẳng được mấy vì đầu cứ nghĩ đến chơi mà
chân không dám đi, thật là bi kịch của học sinh @#$@#
Bảo là không nhớ nhà, thế mà cũng thấy nôn nao rạo rực, nhớ
cái rét ngọt ở nhà với cái nắng vàng cuối đông. Nhớ những cành đào, cành quất,
người xe nườm nượp trên đường sắm tết. Nhớ cái cảm giác 28 tết dậy sớm đi chợ
hoa, ăn một bán bún riêu rồi bon chen xì xụp chọc thìa vào bát nước dung cay xè
của Hiệp, khoác tay Hiệp lang thang ở chợ hoa hang lược, thủng thẳng ngồi cắn hạt
dưa với bà nội Hiệp ở Thuốc Bắc. Cái buổi sang 28 ấy sao mà đặc biệt thế, 7 năm
nay rồi đều thế, xoắn mãi rồi chàng và nàng mới bịn rịn chia tay ở bến xe để
nàng về quê ăn tết với bố mẹ với hầm bà lằng những thứ lỉnh kỉnh xung quanh.
Ôi, rồi lại nhớ miếng bánh chưng xanh bố gối toàn thịt và đỗ,
nhớ miếng giò tai dòn dòn ngầy ngậy, chiều 30 hai bố con đèo nhau đi mua quất.
Giờ này ở nhà đang náo loạn lên để dọn nhà trong khi mình thì chỉ muốn nằm ườn
xem ti vi….
Cái gì cũng nhớ. Đúng là… cái gì không có thì sẽ nhớ kinh
lên được. Mà thôi, cũng chỉ có 1 năm thôi nên có một cồn cào một tí cũng chẳng
làm sao. Rồi sau này đến lúc về lại rền rĩ nhớ Antwerp .
Chúc các bạn ở nhà ăn tết vui vẻ. Các bạn ăn mứt ăn bánh
chưng thì tớ uống bia ăn chocolate vậy.
