Sunday, June 15, 2014

Catalan- Barcelona

Đặt chân xuống sân bay, miệng nó đã cười ngoác ra. Chỉ là… tự cười một mình, cười vì sung sướng cuối cùng cũng có một chuyến đi dành riêng cho nó, một chuyến đi tự do!

Có lẽ sẽ thật sai lầm khi ngồi ở nhà ủ rũ với luận văn. Nhớ lại cái thời điểm trước khi nộp đề tài, bấn loạn, lo lắng, không muốn đi, nó đã nghĩ sẽ ở nhà và hủy tất cả mọi thứ, nó đã có cái giác không muốn thực hiện chuyến đi này. May quá may quá, thật không uổng. Cuối cùng thì cái hành trình 20 ngày ấp ủ bấy lâu cũng được thực hiện. Có quá nhiều sự kiện, quá nhiều người, quá nhiều khung cảnh, quá nhiều nụ cười, quá nhiều cái ngưỡng mộ…overwhelming đối với nó. 

Mở đầu là 6 ngày tại xứ Catalan!

Lourdes đến đón nó đúng 12h30 như đã hẹn. A hú, sau 3 năm, chẳng có thể ngờ người bạn tình cờ ở cái quán café bé xíu ở Hà Nội lại được hội ngộ tại Catalan. Mọi thứ cứ như một giấc mơ.

Catalan nắng rực rỡ, không oi bức như VN nhưng giữa trưa đứng nắng một lúc là cũng có thể lả đi như chơi. Được cái khi vào bóng ram lại mát rượi, thời tiết khô ráo nên không bị vã mồ hôi.

Chẳng có ai bắt đầu chuyến đi chơi lạ như nó (có lẽ đúng như Rebeka nói, nó không phải một tourist thực sự). Nửa ngày trời ở trong trại dưỡng lão. Chẳng có gì nhiều, chỉ là quan sát, nói chuyện (mặc dù hầu hết các cụ đều o biết tiếng Anh) nhưng cũng là một cách hay để hiểu về cách sống của người dân địa phương.

Lur và Uri, 2 người bạn mà nó và Hiệp quen tại Việt Nam sống tại La Gariga, một ‘ngôi làng nhỏ’ với những ngôi nhà cả tram tuổi. Kiến trúc đặc trưng theo phong cách Mordenisme với nhà xây bằng đá và trang trí bên ngoài bằng gạch men hoa văn đơn sắc, ban công bằng sắt hình hoa lá. Hầu hết các ngôi nhà cổ đều hơn tram tuổi từ đầu thế kỉ 19. Có lẽ là làng nên ai cũng biết nhau, ai cũng tươi cười. Nó thấy than thương như ở nhà khi ra đường ai cũng nhớ mặt, ai cũng hỏi thăm.


Ngôi nhà nhỏ ấm áp tràn ngập âm nhạc, nó bị thích!!

Gì nhỉ, nói về Catalan, nó chỉ biết đến với xứ sở bò tót, với Flamenco, Barcelona FC, Picaso và Gaudi (kiến trúc sư nổi tiếng theo trường phái mordenisme), ngoài ra không còn gì. Không biết gì đến một Catalan với những bất đồng chính trị, khát khao tự do và một Catalan hay la Gariga của rock máu lửa.

Ít nhất 2 ngày lang thang ở Barca cũng mang lại một hình dung nhất định về cái thành phố vừa cổ điển vừa năng động này. Luẩn quẩn tìm đường, rồi cũng tìm đến được những chỗ nó cần: Bari Gortic, Market, Sagrada Familia và một số tòa nhà tiêu biểu của Gaudi. Chầm chậm, khe khẽ hít hà, lắng nghe và cảm nhận. Những con ngõ nhỏ thẳng tăm tắp, những ban công ngập hoa và những lá cờ Catalan tung bay trong nắng. Đó là những thứ bình dị mà nó rất thích ở Barca. Rồi những sản phẩm kiến trúc ngoài sức tượng tượng của Gaudi. Nó không phải là người hâm mộ kiến trúc nhà thờ, thế mà đã lặng người đi khi bước vào trong sảnh của Sagrada Familia.Vẫn còn quá nhiều thứ để khám phá ở đây, và có lẽ đó cũng là lý do tốt để quay lại trong tương lai.



Sau Montenegro, Catalan giúp nó hiểu them về văn hóa và cách sống của con người vùng Địa Trung Hải hay những vùng có pha trộn văn hóa vùng Địa Trung Hải. Luôn vui vẻ, nhiệt tình, hồn hậu, mến khách và luôn có có máu âm nhạc trong người. Cái cách 2 bạn sắp xếp lịch trình, giới thiệu nó với bạn bè người than làm nó thực sự xúc động. Chỉ gặp nhau 2 ngày tại Hà Nội mà cái tình bạn không ngờ đó lại kéo dài được tận đến xứ Catalan này. 

Có nhiều thứ để nói về Lur và Uri

Crazy, có thể. Về một mặt nào đó, họ không khá giả về vật chất nhưng thực sự rất giàu về tâm hồn, và họ đang sống cuộc sống như họ mong muốn. Lourdes làm việc trong một trại dưỡng lão còn Uri làm trong trung tâm phục hồi cộng đồng cho người nghiện và chơi nhạc trong một band nhỏ như một thú vui giải trí. Có lẽ, do suy thoái kinh tế mà họ không có được công việc như mong muốn, nhưng dù sao họ vẫn yêu và hết mình cho công việc hiện tại. Cái nhịp sống của đôi đó có vẻ khác thường.  Lourdes làm từ 4-8h tối, tổ chức các hoạt động để tang sự giao tiếp của người già hay đơn giản chỉ nói chuyện, gây cười để họ bớt cô đơn. Nó thích lắm cái cách Lur đi đến từng cụ, cười nói, hỏi han, ôm hôn một cách nhiệt tình như người thân của mình. Uri thì làm từ 11h đêm đến 7h sáng, chả giống ai, công việc thiếu ánh sáng trầm trọng.



Hai con người đó có một tuổi trẻ thực sự tự do. Âm nhạc, rượu, tình yêu, và cả drug, có lẽ điên rồ nhưng họ đều khẳng định có những ngày tháng không nuối tiếc. Tất cả những điều đó là nguồn cảm hứng bất tận cho Uri để thổi hồn và những bài hát của mình.

Nó thích cái cảm giác thức dậy buổi sáng, ngồi trong cái vườn bé xíu với 2 cụ rùa, nghe cái giộng khan khan của Uri trong CD và nhâm nhi café trong khi 2 đôi trẻ vẫn còn ngủ, hay đêm muộn gần sáng, hút ké một điếu thuốc và nghe Uri cùng các anh bạn bàn tán về nhạc.


Cuộc sống của họ có vẻ kì dị với nhiều người và còn nhiều khó khan, nhưng 2 con người đó lúc nào cũng vui vẻ. Mặt mũi hớn hở và âm nhạc luôn tràn ngập. Có lẽ, nếu band của Uri mà  sang Việt Nam thì nổi như cồn phải biết! Chỉ ngồi nghe đánh tập mà đã thấy cái band nhạc quèn quèn ở cái làng bé xíu đó đã ăn đứt Bức Tường nhà mình rồi. Mỗi năm, 2 người lại đi du lịch dài ngày một đợt, do không có nhiều tiền mà họ luôn đến với những nước đang phát triển thay vì châu Âu như Senegal, VN, Nepal hay Brazil… những địa danh trong cái danh sách ấy cứ dài dằng dặc. Cứ đi, và vốn sống của họ lại càng dày thêm, và họ lại thêm yêu đời.


Nó sẽ gặp lại các bạn, chắc chắn đấy.

No comments:

Post a Comment