Monday, July 7, 2014

Camino de Santiago- End

Ngày thứ 7: O Cebreiro- Samos: 30km
Một ngày dài, nó đã quen với những con đường, chân nó băng nhanh hơn. Buổi sáng trôi qua lúc nào cũng thật đẹp. Nó thích cái không khí se lạnh buổi sáng sớm, thích ngửa mình ra đón những ánh nắng đầu tiên, thích tiếng chim ríu ran ngày mới.

Hôm nay nó đã chơi dài. Trên đỉnh núi cao, chỉ có mây, thung lung phía dưới những vệt nắng trải dài, hoa li ty, cỏ thơm ngát. Tại sao lại không nằm trên cỏ chứ? Còn gì sung sướng hơn cái khoảng khắc tuyệt vời đó.
Mọi khoảng khắc, mọi gương mặt mà nó gặp, tưởng như tình cờ nhưng lại góp phần làm cho chuyến đi của nó thú vị hơn. Nhờ có người phụ nữ Norway đó mà nó được ban phước trong nhà thờ, rồi được dẫn đường đến với Samos. Rồi… được 1 lần nữa đi qua những con đường mòn xanh mát trong rứng.

9km cuối tới Samos không khó, nhưng do mệt, do sợ trời mưa mà quãng đường bỗng trở nên xa quá. Cứ sâu hun hút, rồi một mình làm nó có cảm tưởng không bao giờ hết. Gan bàn chân nó cũng bỗng nhiên dở chứng, đau nhức cả ngày làm nó tập tễnh, lê lết.

Lại câu thần chú “nửa tiếng nữa, nửa tiếng nữa’. Cuối cùng Samos cũng hiện ra, như vẻ đẹp của nữ tu sĩ ẩn hiện trong tấm khăn choàng đầu. Samos chỉ là một ngôi làng nhỏ nhưng nổi tiếng bởi tu viện đầu tiên ở Châu Âu từ thế kỉ thứ 6. Trừ tu viện ra thì quanh làng có rất ít nhà dân. Tập tễnh bước, rồi cuối cùng Samos cũng hiện ra, sau vòm lá, trầm lặng và lộng lẫy. Lúc đó đã 6h, chuông nhà thờ rung, mưa bay lất phất, nó thấy xốn xang trong lòng.





Ngày thứ 8: Samos- Saria

Ngày gần cuối của cuộc hình trình khi nó không có đủ thời gian để đi đến Santiago.

Nó sẽ nhớ những ngôi nhà lưu trú Albergue municaplity dành cho khách hành hương đơn sơ, đườm mùi mồ hồi và mùi giày. Đêm đến thì rền rĩ tiếng đàn ông ngáy. Những ngày đầu, việc ngủ ở Albergue đối với nó là một thử thách, thế mà bây h nó bỗng thấy nhớ, vì ở đó nó được gặp những con người tuyệt vời từ mọi nơi trên thế giới, những con người đặc biệt, khác thường.

Chỉ khi đến ngày cuối cùng, nó mới cảm thấy cái sự trân trọng, tiếc nuối đó… Ước gì có thêm thời gian.
Tối nay thôi, nó sẽ có mặt ở Santiago, ở nơi mà mọi con đường hành hương đều dẫn đến, được ngắm nhìn nhà thờ. Thế nhưng chỉ một mình nó giữa cái nhà thờ vĩ đại đó, không có các bạn, những người bạn đồng hành mà nó đã gặp, chắc nó sẽ trống trải lắm lắm!




Ngày 9: Santiago
Nó đã khóc, khóc ngon lành. Nó ngồi trước cửa thờ cả tiếng đồng hồ, trời mưa và nó thì khóc. Một cách tự nhiên thôi, chả hiểu sao nước mắt lại cứ chảy. Nó nghĩ đến những ngày đã qua, nghĩ đến những khó khan, sức chịu đựng, mọi thứ đều vượt qua mong đợi của nó. Và rồi nó ở đây… Mặc dù không đi hết chặng đường, nhưng đối với nó, lần đầu tiên, nó thấy hài lòng.

Đêm xuống, một cách tình cờ hôm nay lại là ngày lễ thánh Joan. Bữa tiệc lớn nhất tại Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Sau khi cơm no rượu say, nó lang thang trên con đường đá dẫn vào thành phố. Cái không gian thật lạ. Mọi nơi mọi người đốt lửa nhảy múa ăn mừng.  Cái mùi khói, mùi của sương, cái lạnh nhè nhẹ và tiếng nhạc Celtic một lần nữa lại làm nó như đi vào cõi xưa.


Santiago quá đẹp, thành phố của tôn giáo. Chỉ là một thành phố nhỏ mà có biết bao nhiêu nhà thờ. Lại vội vàng chỉ có 1 ngày ở đây do cái lỗi ngu ngốc nhớ nhầm giờ bay. Thôi thì nó vẫn quyết tâm làm một chuyến Camino nữa nên sẽ hẹn Santiago lần sau. Và bây giờ ta Porto thẳng tiến, yahhhh!


Sunday, July 6, 2014

Camino de Santiago- Part 3

Ngày 4: El Acebo- Ponfedera: 14km
Một ngày ngắn ngủi, chắc nó đi được hơn chục cây số. Thôi thì take it easy. Chân nó đau và người nó mỏi, cứ từ từ mà đi vậy thôi.

Đúng là càng đi càng gạp những người thú vị. Ai cũng có một hành trình dài cho mình, người đi 20 ngày, người đi cả tháng, có người trẻ và có người rất già. Họ cứ thế đi, từ từ không chút vội vàng. Đi để cảm nhận tự do, để hít căng vào lồng ngực cái hơi thở của đồng quê này.

Nó chỉ có 10 ngày, nó sẽ phải quen dần với cái nhịp điệu thú vị này. Sáng dậy 6h, đi bộ trong ánh bình mình, 8-9h nghỉ chân ăn sáng tắm nắng ở một làng nào đó. Trưa hơn 12h ăn trưa rồi chiều 3-4h tìm nhà lưu trú (Ambegue) để nghỉ, tránh cái nắng như điên buổi chiều. Ambegue là nơi lý tưởng để gặp những người cùng tính cách, cùng sở thích. Những người ở đây đến từ rất nhiều nơi nhưng đa số là châu Âu, Mỹ, một số Nam Mỹ, Hàn và Nhật và người Việt Nam đầu tiên là ta, hehe.


Bên ngoài cái vẻ bẩn thỉu, hôi hám, và bụi bặm đó là những tâm hồn vô cùng cởi mở, nó mừng, mừng lắm lắm!!

Ngày thứ 5: Pondedara- Pedeje: 28 km
Nó có bạn đồng hành trong gần cả chặng đường. Một ngày tốc độ và hiệu quả. Có 4 tiếng buổi sáng mà đi được gần 80 cây số. Nhờ có bác già Carlos mà đường bớt dài và chân bước nhanh hơn. Nhiều lúc mệt rã rời mà thấy bác chạy kinnh quá lại phải cố mà đi chứ không dám nghỉ. Một bác già người TBN, thích đi du lịch và đã đi khá nhiều nơi. Cụ đi phăm phhawm làm nó thấy ngại mà phải cong đít chạy theo.


Hôm nay nó được đi qua những cánh đồng nho bạt ngàn, thêm 2 lâu đài cổ ở Pondedara rồi đi dọc song trên đường từ Pondedara đến Pereje.

Những con người vui vẻ lúc nào cũng có mặt trên đường, chỉ cần nói chuyện với họ là nó sẽ có cả một kho chuyện để lắng nghe. Haiz, chỉ tiếc cái 2 anh zai đáng yêu thì tìm mỏi mắt không thấy đâu, buồn kinh.

Dọc đường đi, ngoài những người bạn đồng hành thì nó còn có cái mp3 và đám chim chóc làm bạn. Nó yêu thiên nhiên nơi đây, yêu những đàn cò làm tổ trên nóc nhà thờ, yêu những khóm hồng rực rỡ trên những góc ban công, yêu những dòng sông xanh thẫm và tiếng chim ríu ran. Vạn vật đều nên thơ một cách tự nhiên nhất có thể.

Ngày thứ 6: Pereje- Ocebreiro: 26km
Sáng dậy, nó vẫn là người cuối cùng trong nhà lưu trú. Một ngày ngắn và nhẹ nhàng với nó! Cảnh vật hôm nay đẹp! Địa hình thay đổi từ thoai thoải dọc sông sang địa hình núi rồi rừng. Mỗi tiếng trôi qua, nó lại ngỡ ngàng với sự biến đổi đó. Nó thích cái cảm giác đi trên con đường mòn dài hun hút trong rừng, ngắm nghía những cây to cổ thụ đã có cả tram năm tuổi. Tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân, tiếng giá và chim hót. Cơn mưa rừng đến bất chật nhưng cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Nó đứng trú dưới cây, ngắm nhìn cánh đồng lúa mì phía xa mà thấy hạnh phúc ghê gớm.

Chiều đến, lại một chặng leo núi nữa. Có lẽ do đi chậm nên nó không thấy mệt gì.

Con đường vẫn nhỏ, rực hoa vàng dọc triền núi. Nhìn cảnh đôi bạn già tình cờ trên đường nắm tay nhau bước đi mà long nó lại thấy xốn xang. Người  bí mật đã không xuất hiện lần thứ 2. Nếu nó bước đến chào buổi sáng hôm đó, có lẽ nó đã có một người bạn đồng hành hợp cạ mới. Tiếc !!!!



Một lần nữa, nó lại bị choáng ngợp với ngôi làng nhỏ từ thời Trung Cổ nơi đây. Cebreiro nằm chênh vênh trên đỉnh núi, chắc gần 20 nóc nhà không biết có từ bao giờ. Những ngôi nhà cổ bằng đá nằm tĩnh lặng nơi triền núi, chất chứa bao lịch sử. Lang thang trên con đường lát đá, văng vẳng tiếng nhạc Celtic làm nó có cảm tưởng đang đi vào quá khứ. Nó tưởng tượng ra hình ảnh những kị sĩ trên ngựa, những cô thôn nữ với mái tóc vàng óng rộn ràng phiên chợ….

Camino de Santiago- Part 2

Đến bây h vẫn không tin là mình đang trong chuyến đi ấp ủ đó.
Kể ra, mình cũng hơi điên, và có vẻ mình là người Việt Nam đầu tiên trên con đường này :D

Ngày đầu Camino đã có thử thách. Cả đêm không ngủ nổi trên bus vì vụ cái thẻ ngân hang bj block. Có lẽ do thức đêm, bia rượu và thuốc là mà đầu óc nó lú lẫn bấm nhầm cả pass. Cái buổi sáng sớm đó, nó đứng trước nhà thờ lớn ở Leon mà long không thể tĩnh được vì chỉ nghĩ đến tiền. 100 euro trong 10 ngày thì chết. May quá, cuối cùng cũng unlock được, vấn đề chỉ là password chứ cái thẻ vẫn ngon. Mừng rớt nước mắt.
Khởi đầu rực rỡ đó đã giúp nó phăm phăm được 34 km trong ngày đầu tiên mặc dù cuối cùng lết như sắp chết đến nhà lưu trú.


Ngày 2: Villavalte- Astogra

Có thể trong ngày đầu, đôi khi nó tự hỏi tại sao mình lại đi thế này, nhưng đến ngày thứ 2 thì mọi thứ bình thản hơn, đơn giản hơn. Chỉ đi, rồi trầm trồ, than phục trước những con đường, những ngôi nhà vùng ngoại ô Leon đã có từ thời La Mã. Và còn ngỡ ngàng hơn vì không hiểu tại sao họ có thể giữ gìn tốt đến vậy, hầu hết những ngôi nhà đều là nguyên bản. Những ngôi nhà đắp đất vàng óng với ban công hoặc vườn ngập hoa rực rỡ. Đủ các loại nhưng chủ yếu vẫn là hồng, thược dược và ly to ơi là to.


Một trở ngại nhỏ khi ngón chân út bị phồng rộp khiến việc đi lại của nó gặp khó khan hơn nhiều. Hai bên xương hông tím bầm và nhức vì bị ba lô tì vào. Hi vọng những ngày tới sẽ tốt!

Ngày 3: Elcebo: 34 km
Không ngờ nó có thể đi được 34km như vậy.
Buổi sáng diễn ra khá nhẹ nhàng với 16km đầu tiên. Cái nắng nhẹ lúc bình minh làm nó phấn khích. Đôi chân sau một đêm nghỉ ngơi cũng di chuyển nhẹ nhàng hơn. Thế nhưng, buổi chiều về từ Rebanal del Camino đến El Acebo thực sự là một thử thách. Dốc lên lien tục, đường nhỏ, nhiều đá nhọn làm chân nó chỉ muốn khuỵa. Đã muốn dừng, rồi lại cố, lại cố.  Nghĩ rằng sẽ nghỉ lúc 3h mà rồi cái nhà nghỉ tồi tàn đó lại làm nó muốn bước tiếp (đến bây h mới thấy tiếc vì đó là địa điểm nổi tiếng của dân hippy trên chặng Camino).



Từng cây số đi qua, nó phải nghỉ biết bao nhiêu lân. Ngoái lại nhìn chặng đường mình đi qua mà sửng sốt vì không ngờ đã băng qua chừng đấy ngọn núi. Quay lại hay bước tiếp? Có điên mới quay lại, mà bước tiếp thì còn đến hơn 5km nữa. Nhiều lúc nó như muốn khóc.

Vùng này độ cao hơn 1500, hao hao như Tam Đảo nhưng thoải hơn. Con đường hành hương vẫn nhỏ, hun hút và toàn đá. Dọc đường hoa nở bạt ngàn nhưng đầu nó thì on gong vì nắng, vì mệt nên cũng chả có tâm trí để chụp choẹt. Ở đây, người ta nói rằng “nắng chiều thì chỉ có chó điên là chạy ngoài đường”. Hix, mình có cảm giác như một con chó điên thật ấy chứ, lảo đảo bước, chỉ có cái đầu làm chủ, còn chân, tay, vai, hông như không phải của mình nữa rồi.

Cái giây phút nhìn thấy những nóc nhà  phía xa mà mừng rơi mừng rớt. Cái câu thần chú” Cố gắng lên, nửa tiếng nữa là đến nơi” thế mà hiệu nghiệm. Giờ thì nó đã chẫm chệ trong vườn, nốc xong 2 cốc bia, ăn một bát súp nóng và 1 con cá rán giòn tàn. Đi ngủ thôi!

BTW, mỗi ngày đi qua dù mệt nhưng vân thực sự thú vị. Cảnh vật mới, con người mới. Nó mừng lăm. 8 ngày nữa, cố gắng chân cứng đá mềm!

Saturday, July 5, 2014

Camino de Santiago- Part 1

Gần 2 tuần sau chuyến đi, nhưng những hình ảnh ấy vẫn cứ quẩn quanh trong đầu nó.
Camino de Santiago, có quá nhiều thứ để nói về nơi đó. Mỗi người tham gia chuyến hành hương  với một mục đích riêng, vì đức tin, vì muốn trải nghiệm, hoặc thậm chí là chạy trốn. Không chỉ là chuyến hành hương về với Chúa (nó không theo đạo) mà là chuyến hành hương về tâm hồn.
Đi bộ, và một mình vẫn là lựa chọn hoàn hảo. Nó là thời gian để bạn được tự do, làm những thứ bạn thích, dừng những chỗ bạn muốn, thả hồn lãng đãng hoặc đơn giản chỉ là im lặng và đi. Đi bộ cũng là một cách để thiền. Có những ngày, nó ngạc nhiên vì nó đã không nghĩ ngợi gì, hoàn toàn trống rỗng, chỉ đi, nhìn và tận hưởng. Có những chi tiết nhỏ nhặt trên đường đi, những khúc quanh, những ngôi nhà, bầu trời và mây mà chỉ khi đi bộ mới có thể quan sát được rõ nét. Có cảm giác mình đã sống quá nhanh, đã bỏ qua quá nhiều thứ tưởng chừng như tầm thường trong cái cuộc sống này. Có hôm nó đã đứng lại hơn nửa tiếng chỉ để nhìn một con ốc sên dở hơi bò hơn một gang tay trên đường, thích thú ngắm nhìn những sợi nhớt dài óng ảnh trải trên đường, nằm cả tiếng trên cái triền núi đầy cỏ xanh mướt và hoa dại để thả tầm mắt xuống phía thung lung xa xăm; hay ngồi dựa lung vào một gốc cây cổ thụ mà mải mê nhìn trời. Có lẽ vì thế mà nó luôn đi chậm, và luôn về muộn.

Đi một mình, đừng bảo là cô đơn, là không có bạn. Đứa bạn cùng lớp nói rằng ‘ko hiểu tại sao người ta lại đi một mình, sẽ buồn đến chết, phải chăng vì họ có vấn đề’. Không hề, nó nghĩ chỉ những người không dám đối mặt với bản thân mới phải dựa vào đám đông. Tự nhiên thôi, vẫn là đặc tính bầy đàn muôn thuở. Con người là một cá thể trong cộng đồng nên là việc giao lưu trong cộng đồng đó là chuyện đương nhiên. Tuy nhiên, những khoảng khắc một mình là vô cùng cần thiết để nhìn lại mình, để sống là mình chứ không phải sống vì cộng đồng. Nỗi sợ cô đơn hay chính là nỗi sợ bản thân. Anh muốn đi với bầy đàn chỉ vì bản thân anh hoang mang không biết mình là ai nên cần có tiếng nói của người khác để hành động theo chứ thực sự đó không phải là bản chất của anh. Để rồi, trong một giây phút một mình, anh bị chới với với câu hỏi ‘anh là ai trong cái thế giới này’.

Nó không thấy cô đơn chút nào, có quá nhiều thứ để nhìn, quá nhiều thứ để nghe trên đường. Và nếu cảm thấy tẻ nhạt, thì xung quanh có quá nhiều những con người thú vị từ mọi nơi trên thế giới để bạn khám phá. Một trong những điều thú vị là mỗi buổi chiều, sau khi hạ ba lô ở nhà lưu trú, tắm rửa sạch sẽ, nó được đi dạo quanh làng, ăn tối, uống vài cốc bia trong cái bar làng, viết nhật kí và nói chuyện với những người bạn cùng phòng. Dù xuất thân khác nhau, nhưng tất cả đều có một điểm chung, đều… khác biệt, họ có thể trầm tính, có thể bùng nổ nhưng tất cả đều mạnh mẽ, phóng khoáng và đều có khát khao khám phá, ít nhất là bản thân họ. Có những người đi bộ cả tháng, có người đi từ Thụy Sĩ, từ Đức… tất cả đều bị coi là hơi điên trong cộng đồng của họ nhưng ở đây, mọi người đều như nhau. Nó đã tìm được them nghị lực để tiếp tục chuyến hành trình từ những con người đó. Có những lúc tưởng chừng như kiệt sức, chân không lết nổi, nhưng vẫn cố, từng bước, từng bước và cuối cùng nó cũng đến nơi. Slowly, take it easy.

Đi một mình, sẽ có rất nhiều hiểm họa rình rập? Bạn bảo ‘đừng đi nguy hiểm lắm, lạc đường, cướp bóc, và… hãm hiếp bởi người xấu’ Có thể điều đó sẽ xảy ra, có thể không, chẳng ai biết được. Người xấu chỗ nào cũng có, nhưng người tốt và người thú vị thì còn nhiều hơn. Một là bạn chết vì cô đơn trong cái góc an toàn của bạn hoặc  lao ra ngoài để rồi bất ngờ vì những thứ lo sợ trước đó thật là bullshit. Lo sợ, đó vẫn là căn bệnh chung. Chúng ta mường tượng ra qua nhiều viễn cảnh đen tối theo mô típ Hollywood mà không hề biết rằng ngoài kia có biết bao điều tuyệt vời. Chúng ta quá vật chất khi lệ thuộc ngày càng nhiều vào máy móc để tìm niềm vui trong thế giới ảo, hoặc nghĩ rằng cuộc sống chỉ có thể duy trì với hằng hà sa số những đồ đạc để rồi bó mình trong cái góc nhỏ bé đó, để rồi sợ vì buồn, sợ vì… không có internet… sợ  đủ thứ. Nỗi sợ và cuộc sống vật chất dường như làm  mòn đi cái tính khám phá của nhiều người, thật đáng tiếc thay.
Nó thấy yêu cơ thể nó hơn, yêu bàn chân size 38 kì diệu của nó. Dù không pro, không có giày hiking xịn, không có gậy chống nhưng nó vẫn vững vàng trong chuyến đi. Nhìn cái giá để giày với những đôi boot xịn mà thòm thèm. Dù sao thì chỉ một vết phồng rộp duy nhất ở ngón chân út với đôi giày siêu lởm đó đã là một thành tích đáng nể lắm rồi. Mỗi ngày đi bộ, nó thầm cảm ơn bố mẹ đã trao cho nó một cơ thể khỏe mạnh, không khiếm khuyết, một cơ thể tràn trề sức sống để có thể hăm hở tận hưởng nắng gió, một bàn chân vững chải để có thể sải bước rộng (but, anyway, một đôi giày xịn cũng vẫn vô cùng quan trọng, lần sau có đi lại thì nó sẽ không tiếc tiền mà sắm một đôi tử tế).

Camino de Santiago chấm dứt, nhưng những chặng đường phía trước vẫn còn đó, way of life. Nó nghĩ nó sẽ vẫn cứ thanh thản mà đối diện thôi. Mọi thứ đều tự nhiên, có khó khan thì mới có ngọt ngào, quan trọng là quyết định để bắt đầu.
Có một số slogan trên đường mà nó cực ưa thích:
No pain, no glory!
Beginning is the most difficulty.
You can walk with a broken leg but not with a broken heart.

Và back lại, câu nói của Steve Job vẫn thật tuyệt “Stay hungry, stay foolish”.