Monday, July 7, 2014

Camino de Santiago- End

Ngày thứ 7: O Cebreiro- Samos: 30km
Một ngày dài, nó đã quen với những con đường, chân nó băng nhanh hơn. Buổi sáng trôi qua lúc nào cũng thật đẹp. Nó thích cái không khí se lạnh buổi sáng sớm, thích ngửa mình ra đón những ánh nắng đầu tiên, thích tiếng chim ríu ran ngày mới.

Hôm nay nó đã chơi dài. Trên đỉnh núi cao, chỉ có mây, thung lung phía dưới những vệt nắng trải dài, hoa li ty, cỏ thơm ngát. Tại sao lại không nằm trên cỏ chứ? Còn gì sung sướng hơn cái khoảng khắc tuyệt vời đó.
Mọi khoảng khắc, mọi gương mặt mà nó gặp, tưởng như tình cờ nhưng lại góp phần làm cho chuyến đi của nó thú vị hơn. Nhờ có người phụ nữ Norway đó mà nó được ban phước trong nhà thờ, rồi được dẫn đường đến với Samos. Rồi… được 1 lần nữa đi qua những con đường mòn xanh mát trong rứng.

9km cuối tới Samos không khó, nhưng do mệt, do sợ trời mưa mà quãng đường bỗng trở nên xa quá. Cứ sâu hun hút, rồi một mình làm nó có cảm tưởng không bao giờ hết. Gan bàn chân nó cũng bỗng nhiên dở chứng, đau nhức cả ngày làm nó tập tễnh, lê lết.

Lại câu thần chú “nửa tiếng nữa, nửa tiếng nữa’. Cuối cùng Samos cũng hiện ra, như vẻ đẹp của nữ tu sĩ ẩn hiện trong tấm khăn choàng đầu. Samos chỉ là một ngôi làng nhỏ nhưng nổi tiếng bởi tu viện đầu tiên ở Châu Âu từ thế kỉ thứ 6. Trừ tu viện ra thì quanh làng có rất ít nhà dân. Tập tễnh bước, rồi cuối cùng Samos cũng hiện ra, sau vòm lá, trầm lặng và lộng lẫy. Lúc đó đã 6h, chuông nhà thờ rung, mưa bay lất phất, nó thấy xốn xang trong lòng.





Ngày thứ 8: Samos- Saria

Ngày gần cuối của cuộc hình trình khi nó không có đủ thời gian để đi đến Santiago.

Nó sẽ nhớ những ngôi nhà lưu trú Albergue municaplity dành cho khách hành hương đơn sơ, đườm mùi mồ hồi và mùi giày. Đêm đến thì rền rĩ tiếng đàn ông ngáy. Những ngày đầu, việc ngủ ở Albergue đối với nó là một thử thách, thế mà bây h nó bỗng thấy nhớ, vì ở đó nó được gặp những con người tuyệt vời từ mọi nơi trên thế giới, những con người đặc biệt, khác thường.

Chỉ khi đến ngày cuối cùng, nó mới cảm thấy cái sự trân trọng, tiếc nuối đó… Ước gì có thêm thời gian.
Tối nay thôi, nó sẽ có mặt ở Santiago, ở nơi mà mọi con đường hành hương đều dẫn đến, được ngắm nhìn nhà thờ. Thế nhưng chỉ một mình nó giữa cái nhà thờ vĩ đại đó, không có các bạn, những người bạn đồng hành mà nó đã gặp, chắc nó sẽ trống trải lắm lắm!




Ngày 9: Santiago
Nó đã khóc, khóc ngon lành. Nó ngồi trước cửa thờ cả tiếng đồng hồ, trời mưa và nó thì khóc. Một cách tự nhiên thôi, chả hiểu sao nước mắt lại cứ chảy. Nó nghĩ đến những ngày đã qua, nghĩ đến những khó khan, sức chịu đựng, mọi thứ đều vượt qua mong đợi của nó. Và rồi nó ở đây… Mặc dù không đi hết chặng đường, nhưng đối với nó, lần đầu tiên, nó thấy hài lòng.

Đêm xuống, một cách tình cờ hôm nay lại là ngày lễ thánh Joan. Bữa tiệc lớn nhất tại Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Sau khi cơm no rượu say, nó lang thang trên con đường đá dẫn vào thành phố. Cái không gian thật lạ. Mọi nơi mọi người đốt lửa nhảy múa ăn mừng.  Cái mùi khói, mùi của sương, cái lạnh nhè nhẹ và tiếng nhạc Celtic một lần nữa lại làm nó như đi vào cõi xưa.


Santiago quá đẹp, thành phố của tôn giáo. Chỉ là một thành phố nhỏ mà có biết bao nhiêu nhà thờ. Lại vội vàng chỉ có 1 ngày ở đây do cái lỗi ngu ngốc nhớ nhầm giờ bay. Thôi thì nó vẫn quyết tâm làm một chuyến Camino nữa nên sẽ hẹn Santiago lần sau. Và bây giờ ta Porto thẳng tiến, yahhhh!


No comments:

Post a Comment