Gần 2 tuần sau chuyến đi, nhưng những hình ảnh ấy vẫn cứ quẩn
quanh trong đầu nó.
Camino de Santiago, có quá nhiều thứ để nói về nơi đó. Mỗi
người tham gia chuyến hành hương với một
mục đích riêng, vì đức tin, vì muốn trải nghiệm, hoặc thậm chí là chạy trốn.
Không chỉ là chuyến hành hương về với Chúa (nó không theo đạo) mà là chuyến
hành hương về tâm hồn.
Đi bộ, và một mình vẫn là lựa chọn hoàn hảo. Nó là thời gian
để bạn được tự do, làm những thứ bạn thích, dừng những chỗ bạn muốn, thả hồn
lãng đãng hoặc đơn giản chỉ là im lặng và đi. Đi bộ cũng là một cách để thiền.
Có những ngày, nó ngạc nhiên vì nó đã không nghĩ ngợi gì, hoàn toàn trống rỗng,
chỉ đi, nhìn và tận hưởng. Có những chi tiết nhỏ nhặt trên đường đi, những khúc
quanh, những ngôi nhà, bầu trời và mây mà chỉ khi đi bộ mới có thể quan sát được
rõ nét. Có cảm giác mình đã sống quá nhanh, đã bỏ qua quá nhiều thứ tưởng chừng
như tầm thường trong cái cuộc sống này. Có hôm nó đã đứng lại hơn nửa tiếng chỉ
để nhìn một con ốc sên dở hơi bò hơn một gang tay trên đường, thích thú ngắm
nhìn những sợi nhớt dài óng ảnh trải trên đường, nằm cả tiếng trên cái triền
núi đầy cỏ xanh mướt và hoa dại để thả tầm mắt xuống phía thung lung xa xăm;
hay ngồi dựa lung vào một gốc cây cổ thụ mà mải mê nhìn trời. Có lẽ vì thế mà
nó luôn đi chậm, và luôn về muộn.
Đi một mình, đừng bảo là cô đơn, là không có bạn. Đứa bạn
cùng lớp nói rằng ‘ko hiểu tại sao người ta lại đi một mình, sẽ buồn đến chết,
phải chăng vì họ có vấn đề’. Không hề, nó nghĩ chỉ những người không dám đối mặt
với bản thân mới phải dựa vào đám đông. Tự nhiên thôi, vẫn là đặc tính bầy đàn
muôn thuở. Con người là một cá thể trong cộng đồng nên là việc giao lưu trong cộng
đồng đó là chuyện đương nhiên. Tuy nhiên, những khoảng khắc một mình là vô cùng
cần thiết để nhìn lại mình, để sống là mình chứ không phải sống vì cộng đồng. Nỗi
sợ cô đơn hay chính là nỗi sợ bản thân. Anh muốn đi với bầy đàn chỉ vì bản thân
anh hoang mang không biết mình là ai nên cần có tiếng nói của người khác để
hành động theo chứ thực sự đó không phải là bản chất của anh. Để rồi, trong một
giây phút một mình, anh bị chới với với câu hỏi ‘anh là ai trong cái thế giới
này’.
Nó không thấy cô đơn chút nào, có quá nhiều thứ để nhìn, quá
nhiều thứ để nghe trên đường. Và nếu cảm thấy tẻ nhạt, thì xung quanh có quá
nhiều những con người thú vị từ mọi nơi trên thế giới để bạn khám phá. Một
trong những điều thú vị là mỗi buổi chiều, sau khi hạ ba lô ở nhà lưu trú, tắm
rửa sạch sẽ, nó được đi dạo quanh làng, ăn tối, uống vài cốc bia trong cái bar
làng, viết nhật kí và nói chuyện với những người bạn cùng phòng. Dù xuất thân
khác nhau, nhưng tất cả đều có một điểm chung, đều… khác biệt, họ có thể trầm
tính, có thể bùng nổ nhưng tất cả đều mạnh mẽ, phóng khoáng và đều có khát khao
khám phá, ít nhất là bản thân họ. Có những người đi bộ cả tháng, có người đi từ
Thụy Sĩ, từ Đức… tất cả đều bị coi là hơi điên trong cộng đồng của họ nhưng ở
đây, mọi người đều như nhau. Nó đã tìm được them nghị lực để tiếp tục chuyến
hành trình từ những con người đó. Có những lúc tưởng chừng như kiệt sức, chân
không lết nổi, nhưng vẫn cố, từng bước, từng bước và cuối cùng nó cũng đến nơi.
Slowly, take it easy.
Đi một mình, sẽ có rất nhiều hiểm họa rình rập? Bạn bảo ‘đừng
đi nguy hiểm lắm, lạc đường, cướp bóc, và… hãm hiếp bởi người xấu’ Có thể điều
đó sẽ xảy ra, có thể không, chẳng ai biết được. Người xấu chỗ nào cũng có,
nhưng người tốt và người thú vị thì còn nhiều hơn. Một là bạn chết vì cô đơn
trong cái góc an toàn của bạn hoặc lao
ra ngoài để rồi bất ngờ vì những thứ lo sợ trước đó thật là bullshit. Lo sợ, đó
vẫn là căn bệnh chung. Chúng ta mường tượng ra qua nhiều viễn cảnh đen tối theo
mô típ Hollywood mà không hề biết rằng ngoài kia có biết bao điều tuyệt vời.
Chúng ta quá vật chất khi lệ thuộc ngày càng nhiều vào máy móc để tìm niềm vui
trong thế giới ảo, hoặc nghĩ rằng cuộc sống chỉ có thể duy trì với hằng hà sa số
những đồ đạc để rồi bó mình trong cái góc nhỏ bé đó, để rồi sợ vì buồn, sợ vì…
không có internet… sợ đủ thứ. Nỗi sợ và
cuộc sống vật chất dường như làm mòn đi
cái tính khám phá của nhiều người, thật đáng tiếc thay.
Nó thấy yêu cơ thể nó hơn, yêu bàn chân size 38 kì diệu của
nó. Dù không pro, không có giày hiking xịn, không có gậy chống nhưng nó vẫn vững
vàng trong chuyến đi. Nhìn cái giá để giày với những đôi boot xịn mà thòm thèm.
Dù sao thì chỉ một vết phồng rộp duy nhất ở ngón chân út với đôi giày siêu lởm
đó đã là một thành tích đáng nể lắm rồi. Mỗi ngày đi bộ, nó thầm cảm ơn bố mẹ
đã trao cho nó một cơ thể khỏe mạnh, không khiếm khuyết, một cơ thể tràn trề sức
sống để có thể hăm hở tận hưởng nắng gió, một bàn chân vững chải để có thể sải
bước rộng (but, anyway, một đôi giày xịn cũng vẫn vô cùng quan trọng, lần sau
có đi lại thì nó sẽ không tiếc tiền mà sắm một đôi tử tế).
Camino de Santiago chấm dứt, nhưng những chặng đường phía
trước vẫn còn đó, way of life. Nó nghĩ nó sẽ vẫn cứ thanh thản mà đối diện
thôi. Mọi thứ đều tự nhiên, có khó khan thì mới có ngọt ngào, quan trọng là quyết
định để bắt đầu.
Có một số slogan trên đường mà nó cực ưa thích:
No pain, no glory!
Beginning is the most difficulty.
Beginning is the most difficulty.
You can walk with a broken leg but not with a broken heart.
Và back lại, câu nói của Steve Job vẫn thật tuyệt “Stay
hungry, stay foolish”.
No comments:
Post a Comment