Sunday, July 6, 2014

Camino de Santiago- Part 3

Ngày 4: El Acebo- Ponfedera: 14km
Một ngày ngắn ngủi, chắc nó đi được hơn chục cây số. Thôi thì take it easy. Chân nó đau và người nó mỏi, cứ từ từ mà đi vậy thôi.

Đúng là càng đi càng gạp những người thú vị. Ai cũng có một hành trình dài cho mình, người đi 20 ngày, người đi cả tháng, có người trẻ và có người rất già. Họ cứ thế đi, từ từ không chút vội vàng. Đi để cảm nhận tự do, để hít căng vào lồng ngực cái hơi thở của đồng quê này.

Nó chỉ có 10 ngày, nó sẽ phải quen dần với cái nhịp điệu thú vị này. Sáng dậy 6h, đi bộ trong ánh bình mình, 8-9h nghỉ chân ăn sáng tắm nắng ở một làng nào đó. Trưa hơn 12h ăn trưa rồi chiều 3-4h tìm nhà lưu trú (Ambegue) để nghỉ, tránh cái nắng như điên buổi chiều. Ambegue là nơi lý tưởng để gặp những người cùng tính cách, cùng sở thích. Những người ở đây đến từ rất nhiều nơi nhưng đa số là châu Âu, Mỹ, một số Nam Mỹ, Hàn và Nhật và người Việt Nam đầu tiên là ta, hehe.


Bên ngoài cái vẻ bẩn thỉu, hôi hám, và bụi bặm đó là những tâm hồn vô cùng cởi mở, nó mừng, mừng lắm lắm!!

Ngày thứ 5: Pondedara- Pedeje: 28 km
Nó có bạn đồng hành trong gần cả chặng đường. Một ngày tốc độ và hiệu quả. Có 4 tiếng buổi sáng mà đi được gần 80 cây số. Nhờ có bác già Carlos mà đường bớt dài và chân bước nhanh hơn. Nhiều lúc mệt rã rời mà thấy bác chạy kinnh quá lại phải cố mà đi chứ không dám nghỉ. Một bác già người TBN, thích đi du lịch và đã đi khá nhiều nơi. Cụ đi phăm phhawm làm nó thấy ngại mà phải cong đít chạy theo.


Hôm nay nó được đi qua những cánh đồng nho bạt ngàn, thêm 2 lâu đài cổ ở Pondedara rồi đi dọc song trên đường từ Pondedara đến Pereje.

Những con người vui vẻ lúc nào cũng có mặt trên đường, chỉ cần nói chuyện với họ là nó sẽ có cả một kho chuyện để lắng nghe. Haiz, chỉ tiếc cái 2 anh zai đáng yêu thì tìm mỏi mắt không thấy đâu, buồn kinh.

Dọc đường đi, ngoài những người bạn đồng hành thì nó còn có cái mp3 và đám chim chóc làm bạn. Nó yêu thiên nhiên nơi đây, yêu những đàn cò làm tổ trên nóc nhà thờ, yêu những khóm hồng rực rỡ trên những góc ban công, yêu những dòng sông xanh thẫm và tiếng chim ríu ran. Vạn vật đều nên thơ một cách tự nhiên nhất có thể.

Ngày thứ 6: Pereje- Ocebreiro: 26km
Sáng dậy, nó vẫn là người cuối cùng trong nhà lưu trú. Một ngày ngắn và nhẹ nhàng với nó! Cảnh vật hôm nay đẹp! Địa hình thay đổi từ thoai thoải dọc sông sang địa hình núi rồi rừng. Mỗi tiếng trôi qua, nó lại ngỡ ngàng với sự biến đổi đó. Nó thích cái cảm giác đi trên con đường mòn dài hun hút trong rừng, ngắm nghía những cây to cổ thụ đã có cả tram năm tuổi. Tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân, tiếng giá và chim hót. Cơn mưa rừng đến bất chật nhưng cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Nó đứng trú dưới cây, ngắm nhìn cánh đồng lúa mì phía xa mà thấy hạnh phúc ghê gớm.

Chiều đến, lại một chặng leo núi nữa. Có lẽ do đi chậm nên nó không thấy mệt gì.

Con đường vẫn nhỏ, rực hoa vàng dọc triền núi. Nhìn cảnh đôi bạn già tình cờ trên đường nắm tay nhau bước đi mà long nó lại thấy xốn xang. Người  bí mật đã không xuất hiện lần thứ 2. Nếu nó bước đến chào buổi sáng hôm đó, có lẽ nó đã có một người bạn đồng hành hợp cạ mới. Tiếc !!!!



Một lần nữa, nó lại bị choáng ngợp với ngôi làng nhỏ từ thời Trung Cổ nơi đây. Cebreiro nằm chênh vênh trên đỉnh núi, chắc gần 20 nóc nhà không biết có từ bao giờ. Những ngôi nhà cổ bằng đá nằm tĩnh lặng nơi triền núi, chất chứa bao lịch sử. Lang thang trên con đường lát đá, văng vẳng tiếng nhạc Celtic làm nó có cảm tưởng đang đi vào quá khứ. Nó tưởng tượng ra hình ảnh những kị sĩ trên ngựa, những cô thôn nữ với mái tóc vàng óng rộn ràng phiên chợ….

No comments:

Post a Comment