Đến bây h vẫn không tin là mình đang trong chuyến đi ấp ủ
đó.
Kể ra, mình cũng hơi điên, và có vẻ mình là người Việt Nam đầu
tiên trên con đường này :D
Khởi đầu rực rỡ đó đã giúp nó phăm phăm được 34 km trong
ngày đầu tiên mặc dù cuối cùng lết như sắp chết đến nhà lưu trú.
Ngày 2: Villavalte- Astogra
Có thể trong ngày đầu, đôi khi nó tự hỏi tại sao mình lại đi
thế này, nhưng đến ngày thứ 2 thì mọi thứ bình thản hơn, đơn giản hơn. Chỉ đi,
rồi trầm trồ, than phục trước những con đường, những ngôi nhà vùng ngoại ô Leon
đã có từ thời La Mã. Và còn ngỡ ngàng hơn vì không hiểu tại sao họ có thể giữ
gìn tốt đến vậy, hầu hết những ngôi nhà đều là nguyên bản. Những ngôi nhà đắp đất
vàng óng với ban công hoặc vườn ngập hoa rực rỡ. Đủ các loại nhưng chủ yếu vẫn
là hồng, thược dược và ly to ơi là to.
Một trở ngại nhỏ khi ngón chân út bị phồng rộp khiến việc đi
lại của nó gặp khó khan hơn nhiều. Hai bên xương hông tím bầm và nhức vì bị ba
lô tì vào. Hi vọng những ngày tới sẽ tốt!
Ngày 3: Elcebo: 34 km
Không ngờ nó có thể đi được 34km như vậy.
Buổi sáng diễn ra khá nhẹ nhàng với 16km đầu tiên. Cái nắng
nhẹ lúc bình minh làm nó phấn khích. Đôi chân sau một đêm nghỉ ngơi cũng di
chuyển nhẹ nhàng hơn. Thế nhưng, buổi chiều về từ Rebanal del Camino đến El
Acebo thực sự là một thử thách. Dốc lên lien tục, đường nhỏ, nhiều đá nhọn làm
chân nó chỉ muốn khuỵa. Đã muốn dừng, rồi lại cố, lại cố. Nghĩ rằng sẽ nghỉ lúc 3h mà rồi cái nhà nghỉ
tồi tàn đó lại làm nó muốn bước tiếp (đến bây h mới thấy tiếc vì đó là địa điểm
nổi tiếng của dân hippy trên chặng Camino).
Từng cây số đi qua, nó phải nghỉ biết bao nhiêu lân. Ngoái lại
nhìn chặng đường mình đi qua mà sửng sốt vì không ngờ đã băng qua chừng đấy ngọn
núi. Quay lại hay bước tiếp? Có điên mới quay lại, mà bước tiếp thì còn đến hơn
5km nữa. Nhiều lúc nó như muốn khóc.
Vùng này độ cao hơn 1500, hao hao như Tam Đảo nhưng thoải
hơn. Con đường hành hương vẫn nhỏ, hun hút và toàn đá. Dọc đường hoa nở bạt
ngàn nhưng đầu nó thì on gong vì nắng, vì mệt nên cũng chả có tâm trí để chụp
choẹt. Ở đây, người ta nói rằng “nắng chiều thì chỉ có chó điên là chạy ngoài
đường”. Hix, mình có cảm giác như một con chó điên thật ấy chứ, lảo đảo bước,
chỉ có cái đầu làm chủ, còn chân, tay, vai, hông như không phải của mình nữa rồi.
Cái giây phút nhìn thấy những nóc nhà phía xa mà mừng rơi mừng rớt. Cái câu thần
chú” Cố gắng lên, nửa tiếng nữa là đến nơi” thế mà hiệu nghiệm. Giờ thì nó đã
chẫm chệ trong vườn, nốc xong 2 cốc bia, ăn một bát súp nóng và 1 con cá rán
giòn tàn. Đi ngủ thôi!
BTW, mỗi ngày đi qua dù mệt nhưng vân thực sự thú vị. Cảnh vật
mới, con người mới. Nó mừng lăm. 8 ngày nữa, cố gắng chân cứng đá mềm!
No comments:
Post a Comment