Sunday, April 13, 2014

Thăm thú vùng vịnh Balkan- Part 2: Albania

Tirano- Schoder
Có nhiều thứ vụn vặn để nói về Albania, một đất nước nghèo nhưng mến khách vùng Balkan.

Tirana, thủ đổ của Albania vừa lạ mà lại vừa quen. Trừ cái dáng người châu Âu, tuy có hơi thô kệch theo kiểu Nga ngố, còn lại mọi thứ đều giống VN: đường xá, nhà cửa, xe cộ. Có thể dễ dàng bắt gặp những góc giống Trần Huy Liệu, Nguyễn Hữu Huân hay Chùa Bộc ở cái xứ này.


Albania nghèo, nghèo hơn rất nhiều những gì mình tưởng tượng. Thế nhưng phụ nữ ở nơi đây lại trang điểm một cách cực kì tỉ mẩn khi ra đường (theo nó thì hơi quá đà, hơi lố khi bà nào cũng mắt xanh mỏ đỏ trông gớm chết). Café thì nhan nhản dọc được, từ thanh niên đến người trung tuổi ngồi đầy đường  đầy quán (giống y xì ở nhà). Café chuyện phiếm từ sáng đến trưa, rồi chuyển từ quán này sang quán nọ J.

Quan niệm về gia đình, về phụ nữ có vẻ vẫn giống nhiều nét Á đông. Gia đình vẫn là trung tâm, con cái lớn vẫn ở cùng bố mẹ cho tới khi kết hôn. Phụ nữ không nên uống rượu, phải nhẹ nhàng kín đáo. Các đôi ngoài đường cũng không thấy hun nhau, kiểu tình cảm như Châu Âu.

Ở đây, mình thấy rõ hơn tàn tích của chế độ cộng sản để lại, kiến trúc theo kiểu cộng sản và tư duy cộng sản. Không mấy người có thiện cảm với chế độ này, cái chế độ gắn liền với nhà độc tài Hoxha. Trong nhà nghỉ dán đầy những bức tranh biếm họa về các nhà lãnh đạo cộng sản. Tại Kruja, la liệt những bi đông, dép tong, mũ cối, những thứ được dân ta nâng niu theo kiểu hình tượng lịch sử, khí chất bộ đội cụ hồ thì ở đây chỉ coi là tàn tích của sự nghèo đói, tù túng thời cộng sản.

Nghèo như nhau, cùng xuất phát từ cộng sản nên cái quan niệm về ‘con ông chau cha, quan hệ, nhờ vả’ cũng giống hệt nhau. Qua câu chuyện của các bạn Albania, có thể thấy rõ cái ‘quan hệ’ quan trọng thế nào. Và trong cái thời buổi khó khan này thì ai cũng chỉ mong có một công việc ổn định, mong Đảng của mình giữ vững để tránh bị đá đít khỏi chính phủ.

Tuy nhiên, con người nơi đây thì lại quá nồng hậu. Nhiệt tình, mến khách, chu đáo vô cùng. Nó thấy may mắn vì được gặp những con người đó. Ai cũng sẵn sang giúp đỡ mà chẳng nề hà, sau này khi về nước, có cũng phải chấn chỉnh lại cách đối đãi với bạn bè.

Ngày cuối ở Schkoder/Schokodrar, nó ở trong một cái hostel nhỏ xinh gần trung tâm “Ma misa es ta misa’. Nơi đây lại hoàn toàn khác hẳn với một Albania mà mình đã biết, những con người tự do và hoàn toàn không care về chính trị. Nó share phòng với một đôi từ Mỹ, đi du lịch thong qua tình nguyện, mỗi vùng đất ở lại 2 đến 3 tuần rồi lại di chuyển tiếp. Không có đích đến cụ thể, nơi nào cần và nơi nào thú vị thì đến. Nó bị thu hút bởi câu chuyện của cô bạn cùng phòng được cầu hôn 4 lần bởi 4 người đàn ông khi sang đây. Nói là cầu hôn có vẻ to tát nhưng thực chất là hợp đồng hôn nhân để kiếm cái visa sang Mỹ đổi đời. Mỗi hợp đồng có thể từ 15 đến 20 ngàn đô, một số tiền đáng kể.  Để tránh phiên phức, cô bạn đã phải mua một cái nhẫn cưới giả ở Turkey để có gì thì giơ tay ra cho dễ giải thích. Nhận tiền? giúp đỡ người khác? Trao cơ hội đổi đời hay tự tạo ra rủi ro về pháp lý hay thất vọng từ gia đình là nhiều lý do khác nhau để cô từ chối. Anyway, một điều mà mình chưa bao giờ nghe nói đến.


Chốt lại chuyến đi Balkan, không có những kiến trúc nguy nga, những ngôi nhà cổ kính, nó được đắm mình trong nắng gió thiên nhiên, với sự hoang dại và chân chất. Một chuyến đi để lại nhiều suy ngẫm! 

No comments:

Post a Comment