Lại một chuyến đi mới nữa. Lần này là vùng vịnh Balcan, nơi
mà người ta nghĩ đến đói nghèo và nội chiến nhiều hơn là du lịch. Tuy nhiên, một
tuần tại Montenegro và Albania thực sự tuyệt.
Podgorica
Lâu lắm rồi mới có người đón ở sân bay. Cái cảm giác thấy một
khuôn mặt than quen, hay thấy tên của mình được viết cẩn thận từ xa sao mà đặc
biệt thế.
9/4
Nắng vàn rực rỡ, càng đi xa khỏi thu đô (nơi chả có gì để
xem), cảnh vật thay đồi dần. Montenegro- một đất nước nhỏ bé nhưng có mọi thứ,
rừng, biển, núi, hồ.
Ngày 1- Kotor – Buvad
Xuôi xuống phía Nam để đến với những thành phố ven biển cổ
kính. Bây h thì nó đã hiểu tại giao thong công cộng như tàu điện không phát triển.
Dân số quá ít nên người tự chủ về giao thong là chính, còn lại là hệ thống xe
bus tới những town chính của đất nước. Là 2 tp tiêu biểu, cái khung cảnh và
không gian nơi đây đã trở nên đậm đặc Địa Trung Hải. Nhưng con ngõ nhỏ, thoai
thoải dần lên cáo. Những người phụ nữ hang xóm gọi với nhau từ căn gác này sang
căn gác khác, những tấm ga trải giường nhiều màu sắc phơi dọc cửa sổ tung bay
trong gió. Những hình ảnh thường thấy trong những tấm postcard về miền địa
trung hải có thể dễ dàng bắt gặp ở nơi đây.
Kotor và Buvad đều nổi tiếng với khu old town, với những dọc
tường thành từ thời La Mã. Mỗi bước chân đều có thể chạm lên những di tích ngàn
năm… cẩn thận
Ngày 2- Zabiak- Black Lake
Ngược lên phía Bắc, nó đến với một trong năm national park
chính của Montenegro. Chuyến đi từ đầu đã có chút trục trặc khi bị nhầm giờ xe
bus. May mà xe chạy chậm nên taxi vẫn đuổi kịp. Thị trấn Zabiak bé tí xíu với
những ngôi nhà gỗ nhiều màu sắc nằm dọc sườn đồi. Do chưa đến mùa du lịch nên
thị trấn im lìm không mấy người qua lại.
Cơn mưa ban trưa làm chuyến đi bị gián đoạn. Nó chỉ có thể
đi thăm được Black Lake chứ không đến được một số điểm cao như đã định. Tiếc…
Ngày 3- Bar
Một ngày lười nhác ở Bar, thành phố Biển phía Nam. Đi thăm
thành cổ, lang thang dọc biển, chuyển từ café này sang café khác J
No comments:
Post a Comment