Friday, January 3, 2014

Thực tại

Đã ngồi lại trong cái căn phòng nhỏ này, có một sự trống trải, hụt hẫng. 10  ngày ngắn ngủi trôi qua quá nhanh. Bỗng thấy nhớ đến cồn cào hai chị em đó, cái phòng khách ấm cúng đó, con đường dài, thảm cỏ xanh mướt và bầu trời trong không gợn mây.

Nó đang sống qua những ngày tháng tuyệt đẹp của tuổi hai mươi (miej, gần ba mươi đến nơi rồi). Những ngày được thảnh thơi ngắm nắng vô ưu, những ngày của trải nghiệm, của kết giao bạn bè mới, của học hỏi và mở mang kiến thức.

Mình sẽ làm gì được cho cuộc sống này? Bầu trời này có quá rộng lớn với mình không? Mình sẽ đi được đến đâu trong cuộc đời này

Gọi là vô ưu cũng chẳng phải vì thi cử đang dồn dập mà đầu óc thì lại mông lung, ôi cái sự học thật là vĩ đại biết bao. Cố gắng thôi, vì có học thì mình mới đến được nơi đây, biết đâu được sự học sẽ đưa mình tới đâu.
Tỉnh lại nào, kì nghỉ đã qua, vắt chân lên thôi vì đã quá muộn rồi, rồi những chuyến đi mới sẽ còn trước mắt.
--------------

Vẫn bị quẩn quanh bởi giấc mơ màu trắng đó, vẫn có cảm giác chân được chạm trên tuyết, đứng sừng sững, phóng tầm mắt nhìn về dãy núi trắng phía xa, những vạt thong với lớp tuyết mỏng phủ trắng mặt lá. Có lẽ, mình có thể khóc khi nghĩ lại những cảnh tượng kì vĩ đó!

No comments:

Post a Comment